Góc Nhìn ATQ: Giải Thích Luật Quần Vợt Và Hệ Thống Tính Điểm
Là một trong những môn thể thao phổ biến nhất thế giới, mức độ quan tâm dành cho cá cược quần vợt trực tuyến có thể sánh ngang với bóng đá, bóng rổ và nhiều sự kiện thể thao thu hút lượng người theo dõi khổng lồ khác.
Một số vận động viên nổi tiếng nhất thế giới đã tạo dựng tên tuổi trên các mặt sân cứng, sân cỏ hoặc sân đất nện.
Quần vợt mang đến nhiều cơ hội cá cược trực tiếp, bao gồm người thắng game tiếp theo, người thắng set và cược chấp game.
Tuy nhiên, trước khi bắt đầu cá cược quần vợt trực tiếp, điều quan trọng là bạn phải nắm vững luật chơi và cách tính điểm của môn thể thao này.
Lịch sử
Giống như phần lớn các môn thể thao, nguồn gốc chính xác của quần vợt vẫn còn là chủ đề gây tranh luận. Một số nhà sử học cho rằng trò chơi này bắt nguồn từ miền bắc nước Pháp, nơi người chơi dùng lòng bàn tay để đánh bóng. Louis X là người đầu tiên cho xây dựng những sân quần vợt trong nhà hiện đại.
Ban đầu chủ yếu là môn thể thao dành cho hoàng gia, quần vợt dần xuất hiện tại các sân trong nhà được xây dựng trên khắp châu Âu. Trong những thế kỷ đầu tiên, môn thể thao này không ngừng phát triển và người ta thử nghiệm nhiều loại mặt sân khác nhau. Tuy nhiên, phải đến năm 1872, câu lạc bộ quần vợt đầu tiên trên thế giới mới được thành lập tại Leamington Spa.
Walter Clopton Wingfield xứng đáng nhận được phần lớn công lao trong việc phổ biến quần vợt. Wingfield đã có những đóng góp quan trọng trong việc xây dựng luật chơi, thậm chí còn phân phối các bộ dụng cụ đóng hộp gồm lưới, vợt và bóng.
Với vai trò không thể thiếu trong quá trình phát triển của quần vợt hiện đại, môn thể thao này sẽ không có được diện mạo như ngày nay nếu thiếu những đóng góp to lớn của Wingfield.
Sau giải vô địch Wimbledon đầu tiên vào năm 1877, Hiệp hội Quần vợt Sân cỏ Quốc gia Hoa Kỳ được thành lập năm 1880. Trong những năm đầu, các khu vực khác nhau tại Mỹ sử dụng bóng có kích thước khác nhau.
Bốn giải Grand Slam đã được hình thành đầy đủ vào năm 1905 và nhanh chóng được công nhận là bốn sự kiện danh giá nhất thế giới. Nhiều giải vô địch khác tiếp tục ra đời trong vài thập niên đầu thế kỷ 20, khi sức hút của quần vợt ngày càng lan rộng trên toàn cầu.
Những luật lệ nền tảng do Liên đoàn Quần vợt Sân cỏ Quốc tế thiết lập vào đầu thế kỷ 20 không thay đổi quá đáng kể trong suốt một thế kỷ sau đó.
Sau một giai đoạn các tay vợt chuyên nghiệp không được phép tham dự một số giải đấu nhất định, những quy định này đã bị bãi bỏ vào năm 1968, mở ra Kỷ nguyên Mở.
Luật chơi
Việc tung đồng xu quyết định tay vợt nào giao bóng trước. Game đầu tiên của một trận quần vợt bắt đầu khi một tay vợt đứng phía sau đường biên cuối sân, ở bên phải phần sân của mình. Người giao bóng phải đứng trong khoảng giữa vạch giữa và đường biên dọc.
Để cú giao bóng hợp lệ, tay vợt phải tung bóng bằng tay không cầm vợt rồi đánh bóng trước khi bóng chạm đất. Bóng phải bay qua lưới và rơi vào ô giao bóng đối diện. Vì vậy, cú giao bóng từ bên phải (deuce court) phải rơi vào ô giao bóng bên trái.
Mỗi điểm cho phép thực hiện hai lượt giao bóng. Nếu bóng giao chạm lưới hoặc không rơi vào ô giao bóng, đó được gọi là một lỗi giao bóng. Hai lỗi đồng nghĩa người giao bóng tự động thua điểm.
Nếu bóng giao chạm lưới rồi rơi vào ô giao bóng, đó được gọi là một tình huống “let”. Cú giao bóng sẽ được thực hiện lại, nghĩa là người giao bóng sẽ giao lại quả thứ nhất hoặc thứ hai tương ứng. Sau mỗi điểm, các tay vợt đổi sang phía bên kia của đường kẻ dọc trên phần sân của mình.
Mọi điểm đấu đều bắt đầu bằng cú giao bóng. Sau đó, đối thủ có trách nhiệm trả bóng vào trong các đường biên trên phần sân của người giao bóng.
Để giành điểm, tay vợt phải đánh bóng trước khi bóng nảy hoặc sau lần nảy đầu tiên. Nếu bóng nảy hai lần, tay vợt đánh quả bóng đó sẽ giành điểm. Các tay vợt phải chờ bóng sang phần sân của mình rồi mới được đánh.
Nếu một tay vợt đánh bóng vào lưới hoặc đánh bóng khiến bóng nảy ra ngoài các đường biên, người đó sẽ thua điểm.
Cách tính điểm
Một tay vợt hoặc một đội trong quần vợt phải ghi bốn điểm để thắng một game. Điểm số 0 được gọi là “love”. Điểm đầu tiên được tính là 15, điểm thứ hai là 30 và điểm thứ ba là 40. Nếu hai bên cùng giành được ba điểm, tỷ số này được gọi là “deuce” hay hòa điểm.
Sau khi tỷ số là deuce, bên giành điểm tiếp theo sẽ có “advantage”, tức lợi điểm. Nếu tiếp tục thắng điểm kế tiếp, họ sẽ thắng game.
Nếu bên còn lại thắng điểm, tỷ số sẽ trở về deuce. Quá trình này tiếp diễn cho đến khi một bên tạo được cách biệt hai điểm.
Với yêu cầu phải giành bốn điểm để thắng một game, các tay vợt cần thắng ít nhất sáu game để giành một set, đồng thời phải dẫn trước hai game. Chẳng hạn, một bên có thể thắng một set quần vợt với tỷ số 6-4, 6-3, 6-2, 6-1 hoặc 6-0. Họ cũng có thể thắng set với tỷ số 7-5.
Nếu tỷ số set là 6-6, hai bên sẽ thi đấu loạt tie-break. Trong loạt tie-break, điểm được tính đơn thuần bằng số. Bên đầu tiên đạt bảy điểm và tạo được cách biệt hai điểm sẽ thắng loạt tie-break.
Các trận đấu thường diễn ra theo thể thức thắng hai trong ba set hoặc thắng ba trong năm set. Điều này có nghĩa một tay vợt hoặc một đội cần thắng hai hoặc ba set để giành chiến thắng chung cuộc.
Kích thước sân đấu
Một sân quần vợt dài 78 feet và rộng 36 feet. Trong các trận đánh đơn, chiều dài sân vẫn giữ nguyên nhưng chiều rộng chỉ còn 27 feet vì các hành lang đánh đôi không được sử dụng.
Lưới quần vợt rộng hơn sân một chút. Lưới cao 42 inch tại hai cột và cao 36 inch ở chính giữa.
Trang thiết bị
Bóng quần vợt được làm từ cao su rỗng và phủ một lớp nỉ. Đường kính của bóng phải nằm trong khoảng từ 65,41 đến 68,58 milimét. Trọng lượng phải nằm trong khoảng từ 56,0 đến 59,4 gram.
Các quy định liên quan đến vợt quần vợt đã thay đổi đáng kể trong suốt lịch sử của môn thể thao này.
Vợt quần vợt hiện đại có cán hình trụ được bọc tay cầm. Phần cán nối với một khung phẳng, rỗng và có hình gần giống hình bầu dục. Khoảng trống trong khung được đan bằng những sợi dây căng.
Khung của mặt vợt không được dài quá 29 inch và rộng quá 12,5 inch.
Những quốc gia thành công nhất tại Olympic
Từng góp mặt tại kỳ Olympic đầu tiên vào năm 1896, quần vợt bị loại khỏi chương trình thi đấu sau Thế vận hội năm 1924 do bất đồng giữa Liên đoàn Quần vợt Sân cỏ Quốc tế và Ủy ban Olympic Quốc tế.
Môn thể thao này được đưa vào chương trình biểu diễn vào các năm 1968 và 1984. Sau đó, quần vợt trở lại tại Thế vận hội năm 1988 với quyền tham dự dành cho mọi tay vợt và trở thành môn thi đấu thường xuyên kể từ đó.
Mỹ giành nhiều huy chương vàng nhất với tổng cộng 21 chiếc, nhưng Vương quốc Anh dẫn đầu bảng tổng sắp huy chương với 43 chiếc.
Venus Williams và Serena Williams là hai tay vợt Olympic thành công nhất khi mỗi người giành bốn huy chương vàng và tổng cộng năm huy chương.
Trong Kỷ nguyên Mở, Andy Murray là tay vợt duy nhất giành được nhiều huy chương ở nội dung đơn. Chị em nhà Williams đã ba lần giành chức vô địch nội dung đôi.
*Bản quyền ảnh trong bài viết này thuộc về Alamy*
Cập nhật lúc 2026-07-21 16:18
Không thích[0]
admin
Thích[0]